Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011
Thiếu nữ áo yếm làm điệu cùng sen
'Shopping' trên cao nguyên đá Đồng Văn
Không chỉ có phong cảnh kỳ vĩ, cuộc sống của người thiểu số trên cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang) - nơi vừa được công nhận là Công viên địa chất toàn cầu - là điểm nhấn khiến nơi đây trở nên hấp dẫn lạ. Nào cùng "shopping" ở chợ Đồng Văn.
Là nơi tụ họp buôn bán hàng hóa của các dân tộc thiểu số huyện vùng cao Đồng Văn như Mông, Dao, Tày, Nùng, Lô Lô..., chợ Đồng Văn nắm giữ trong mình một phần hồn làm nên nét thi vị đặc sắc cho cao nguyên đá.
Chợ phiên Đồng Văn họp vào các ngày chủ nhật. Từ sớm tinh mơ đã nghe lọc cọc trên đường tiếng xe ngựa thồ hàng ra chợ của lái buôn, tiếng người gọi nhau í ới…Ổi trồng trên cao nguyên đá vừa ngọt, vừa thơm, giá bán chỉ 4.000 đồng một kg.
Hàng thịt lúc nào cũng thu hút khách mua bán. Với đời sống còn tương đối khó khăn của bà con dân tộc, thịt vẫn là một loại thực phẩm xa xỉ.
Chỉ với đôi chén rượu và điếu thuốc lào, các ông đã có thể cùng nhau vui vẻ cà kê câu chuyện.
Chợ phiên cũng là dịp để các thiếu nữ chọn mua dây Dai, điểm tô cho bộ váy áo thêm phần rực rỡ, điệu đà. Giá mỗi chiếc từ 10.000 đến 20.000 đồng.
Bánh gai rán, món bánh lạ chỉ có ở chợ phiên vùng cao mà những người yêu ẩm thực không thể bỏ qua, vừa có sự dẻo thơm của bột, lại có cả vị ngọt bùi của nhân vừng chao mật.
Du khách Pháp đi chơi chợ, thích thú chọn mua váy áo Mông làm quà lưu niệm.
Nồi thắng cố nghi ngút này là món ăn được người Mông yêu thích.
Nếm thử kẹo bánh, được bán theo cân lạng.
Dãy hàng bán măng khô.
Một ông già Mông trầm tư bên chú chó mới mua được.
Pika - VnExpress
Đêm đèn lồng ở phố cổ Hội An
Phố cổ Hội An từ lâu vẫn được biết đến như một di sản văn hoá thế giới. Hội An không chỉ nối tiếng với những ngôi nhà cổ hàng trăm năm tuổi mang phong cách kiến trúc Việt, Nhật, Trung, ...mà còn được biết đến với hình ảnh là phố đèn lồng.
Chào mừng quý khách về với phố cổ Hội An.
Mỗi tối thứ 7 hàng tuần và ngày rằm, mùng một hàng tháng, hàng nghìn bông hoa đăng lại được thả xuống trên con sông Thu Bồn. Tại đây cũng có dịch vụ đi thuyền thả hoa đăng dành cho du khách.
Phố ven sông cũng lấp lánh trong sắc đèn lồng
Du khách nước ngoài tỏ ra thích thú với đèn lồng Hội An
Những chiếc khăn lụa tơ tằm được dệt thủ công bằng tay có giá từ 20 USD đến 40USD/1chiếc.
Nhiều mặt hàng lưu niệm được bày bán ở khắp nơi.
Một phòng trưng bày tranh trên đường Phan Chu Trinh
Phố ẩm thực về đêm luôn thu hút đông du khách
Chùa Cầu hay còn gọi là Cầu Nhật Bản, hay Lai Viễn Kiều được xây dựng vào khoảng giữa thế kỷ 16. Cầu mang kiến trúc độc đáo của xứ sở hoa anh đào.
Những cửa hiệu quần áo, vải vóc xuất hiện nhiều ở các tuyến phố.
Khách du lịch đến với Hội An không chỉ để khám phá nét kiến trúc có một không hai của một đô thị cổ mà còn để tận hưởng không khí yên bình, hoài cổ đặc trưng của di sản văn hoá thế giới.
Ngọc Thành (Tổ Quốc)
Hà Nội rực rỡ trước ngày khai mạc Đại hội Đảng
Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình và hàng loạt tuyến phố của thủ đô rực rỡ cờ hoa, băng rôn và những chậu hoa cảnh. VnExpress.net ghi lại hình ảnh trước ngày khai mạc Đại hội Đảng XI.
Ngày 12-19/1, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình (Hà Nội).
Sáng 10/1, công việc trang hoàng khu vực bên ngoài trung tâm hội nghị đã gần như hoàn thiện.
Hai bên cổng trên đường Phạm Hùng được trang trí những lá cờ lớn bằng hoa...
... cùng tấm ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Những băng rôn đỏ cũng được treo dọc hàng rào của trung tâm hội nghị.
Những chậu hoa màu vàng, đỏ được đặt ở ngoài cổng...
... và phía trong khuôn viên Trung tâm Hội nghị Quốc gia.
Việc trang trí bên trong trung tâm hội nghị đang dần được hoàn tất.
Dọc tuyến phố Trần Duy Hưng - nơi dẫn đến Trung tâm Hội nghị Quốc gia - cũng rực sắc đỏ.
Những pano khổ lớn chào mừng Đại hội trên các đường phố.
Tiến Dũng - Việt Anh – Dân Trí
Dừng chân nghỉ lại Cúc Phương
Sau những ngày tất bật nơi phố phường, một chiều cuối tuần, chúng tôi rủ nhau chạy về với Cúc Phương, tự thưởng cho mình một ngày nghỉ ngơi thực sự
Vẻ khoáng đạt bao la của đại ngàn bao quanh với màu xanh mát rượi tầm mắt khiến người ta quên hết những mệt mỏi của cả chặng đường dài trước đó. Gần 120km để đến được với Cúc Phương chứ có ít gì, vậy mà dường như những bụi đường tan biến khi bước chân vào bạt ngàn rừng xanh.
Đường vào rừng zic zắc lên lỏi xuyên qua những tán cây. Cái nắng thu cuối chiều đã nhạt nhường chỗ cho màn sương mỏng đã bảng lảng trong không gian tự bao giờ. Đâu đây, vẳng nghe tiếng lũ chim ríc ríc gọi nhau về tổ, tiếng chú côn trùng lẩn mình trong đám cỏ xanh. Đêm rừng xuống thật nhanh và bóng tối đã nhanh chóng lan tỏa khắp các hang cùng ngõ hẻm trong thảm rừng già. Con đường thưa thớt ánh đèn trong đêm vắng. Từ cửa rừng vào đến giữa rừng khoảng 20km, không phải là quãng đường dài lắm, nhưng vì cái thi vị của một đêm chạy xe trong tiếng gió rì rào không ngớt như bài ca không bao giờ kết thúc của rừng khiến chúng tôi không vội đi nhanh. Những chiếc xe nối đuôi nhau quét những mảng ánh sáng dìu dịu sang hai bên. Đường mỗi lúc một dốc hơn, rừng mỗi lúc một rậm rạp hơn và thưa vắng hơn. Sương đêm đủ là se lạnh những cánh tay và gió đêm đủ làm những đôi bàn tay thêm nhấn sâu vào túi áo cho đỡ lạnh.
Tôi đã có nhiều lần chạy đến với Cúc phương chỉ để có chút thời gian hít hà lấy hương vị của rừng. Giữa không gian thoáng đãng mà mát mẻ của hàng trăm ngàn loài cây, đôi lúc hứng thú đi bộ trong những con đường mòn nhỏ, tìm đến những loài cây quý hiếm trong khu rừng rậm rạp, đôi ba lần chạy xe đạp đùa nghịch, sung sướng hưởng cái khí trời tươi mới này. Có nhiều khi chẳng đi đâu xa, chỉ đung đưa nhịp chân trên trước xích đu ngay trước khu nhà nghỉ, nheo mắt cười với ảnh mặt trời đang nhảy nhót xuyên qua những tán lá.
Ánh đèn điện trong căn nhà gỗ mộc mạc le lói sau những hàng cây. Không quá sáng và cũng không cố tình làm sáng bừng cả không gian. Ngôi nhà gỗ nằm sâu giữa rừng hòa mình thân thiện với cánh rừng. Đêm, trong ban công gỗ nhỏ của ngôi nhà nghỉ giữa xung quanh là rừng, tách trà ấm cúng với câu chuyện của những người bạn. Sương xuống se sẽ lạnh đôi vai gày, cái nắm tay ấm áp. Mùi gỗ trầm hương, đinh tử hương cùng hồi, quế phảng phất từ chiếc lư nhỏ trong ánh nến vàng óng như mật. Gió nhè nhẹ, không đủ làm tắt nến, chỉ khiến gỗ thêm thơm, câu chuyện dài thêm đượm. Ngoài khoảng không rừng già, thoang thoảng hương ngai ngái của đất, của gỗ và của sương. Rừng ôm trọn lấy những con người trong nó và câu chuyện không bao giờ dứt, để rồi tiếng côn trùng rỉ rả đưa ta vào giấc ngủ tự khi nào.
Rừng đánh thức người khách lữ hành bằng bài hát của con chim sơn ca. Tiếng ríu rít líu lo khiến những kẻ hay ngủ nướng nhất cũng phải tựa tay chống cằm thưởng thức. Trong điệu hát, có niềm vui ca ngợi mặt trời, có nụ cười hân hoan của đôi lứa hạnh phúc, có khúc ca chào đón của rừng già. Lảnh lót.
Cả cánh rừng Cúc Phương như vừa được gột rửa sau một đêm tắm đẫm sương sớm. Ánh sáng ban mai tô điểm cho những hạt sương và cuộc sống bừng lên dưới ánh nắng mặt trời. Nhánh cây nhỏ khe khẽ gãi những đôi chân trần.
Một đàn bướm vàng rồi bướm trắng xà mình dưới những lối đi, bước chân đi qua đủ làm cho những cánh bướm xinh rung rinh và khi những đôi cánh nhấp nháy chớp bay trong một bản nhạc, cái đẹp khiến ta không thể không ngắm nhìn. Con nhện đang buông mành xà thấp, chú châu chấu nhảy tanh tách sau đám cỏ, bọ dừa lặng im trên lá...Dường như vạn vật đều đang bận rộn với công việc của bản thân mình, cũng ồn ào vội vã, cũng tất tả ngược xuôi, đâu đó trong cánh rừng sâu thẳm, các loài côn trùng đang làm cho rừng ngày một đẹp hơn.
Chúng tôi đi mải miết đắm say trong vẻ đẹp thiên nhiên buổi sớm ấy. Cái nắng hanh hao của mùa thu chỉ khẽ chạm nhẹ vào không gian. Bao lo toan và mệt mỏi đều tan ra cùng muôn màu sắc xinh tươi, và rồi cuối cùng lại nhẹ bẫng trong cái mộc mạc nhẹ nhàng của căn phòng gỗ sẫm.
Đi xa rồi mà Cúc Phương vẫn bình yên trong một góc tâm hồn, để rồi lưu luyến và rồi thi thoảng lại chạy về trong vòng tay của rừng già.
Theo: Afamily