Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Lào Cai quyến rũ

Ý Tý là một xã vùng cao của huyện Bát Xát (Lào Cai), nằm ở độ cao trên 2.000 m so với mực nước biển, gần như quanh năm mây mù bao phủ. Bạn đọc Phạm Bằng chia sẻ hình ảnh về "vùng đất mù sương".
Nơi ấy có những con đường ngoằn ngoèo vắt ngang núi, rồi mất hút trong ngút ngàn màu xanh của cây rừng. Những ngôi nhà chìm khuất trong mây thoắt ẩn, thoắt hiện. Những vách núi sừng sững giữa trời. Đâu đó những thác nước trắng xóa từ trên cao đổ xuống đầy kiêu hãnh. Sự kỳ vĩ của thiên nhiên Ý Tý khiến ai đó nếu từng đến và được ngập chìm giữa bao la, khoáng đạt, mênh mang và vĩ đại của đất trời, sẽ không thể quên được cảm xúc tuyệt vời này.
Có phải vì thế mà khi đặt chân đến Ý Tý, nhiều người cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, giống như một giấc mơ cổ tích. Nếu lên Ý Tý vào ngày thứ bảy, du khách sẽ được hòa mình vào phiên chợ văn hóa với rực rỡ sắc màu thổ cẩm của các dân tộc Mông, Dao, Giáy, Hà Nhì. Mỗi dân tộc một kiểu trang phục, một cách vấn khăn, một lối trang sức. Không lẫn vào nhau mà cùng nhau làm cho bức tranh Ý Tý trở nên đa sắc màu.
Tan chợ, các thiếu nữ miền sơn cước thường đứng ven đường hoặc ngồi trên những tảng đá cùng nhau nói chuyện, hong nắng và thêu thùa. Dưới thung lũng thấp thoáng những ngôi nhà trình tường xinh xắn, kiến trúc độc đáo của người Hà Nhì, người Mông ở Ý Tý.
Với thiết kế hình chữ nhật, nhà trình tường có một cửa chính và “cửa tò vò” thông gió ở trên cao, không cửa sổ, nhưng mùa đông rất ấm áp mà mùa hè lại mát mẻ. Tường nhà được nện bằng đất rất dày. Mái nhà được lợp bằng gỗ hoặc cỏ tranh, theo kiểu hình tròn hoặc hình chóp. Không chỉ gìn giữ những nét đặc sắc của cộng đồng các dân tộc, là nơi có khí hậu, cảnh quan núi rừng hùng vĩ, Ý Tý còn ẩn chứa nhiều tiềm năng trong phát triển kinh tế, lao động sản xuất. Trong những khu rừng già, cây thảo quả trở thành nguồn “vàng nâu” quý giá cho vùng đất này.
Việc thường ngày của phụ nữ Hà Nhì.
Bản làng Y Tý.
Làm nhà.
Em bé người Hà Nhì.
Niềm vui được mùa thảo quả.
Những ngôi nhà trình tường với thiết kế hình chữ nhật. Nhà có một cửa chính và “cửa tò vò” thông gió ở trên cao, không cửa sổ, nhưng mùa đông ấm áp mà mùa hè lại mát mẻ.
Hoàng hôn buông xuống vùng miền núi.
Phạm Bằng

Hà Nội về đêm

Những con phố chìm trong bóng tối, ánh sáng từ các ngọn đèn le lói hắt ra qua ô cửa sổ nhỏ, những người lao động cặm cụi làm việc... Đêm mùa đông, Hà Nội hiện lên vẻ trầm lắng, nên thơ.

Hà Nội tràn ngập ánh đèn khi trời tối dần.
Tháp Rùa hồ Gươm lung linh.
Phố Đinh Liệt lúc 0h. Nhà nhà đóng kín cửa, chỉ còn ánh sáng của các ngọn đèn hắt qua cửa, đèn ôtô và xe máy.
Phố Hàng Cá không một bóng người qua lại. Một chiếc xe tuần tra đỗ bên lề của cảnh sát khu vực sẵn sàng làm nhiệm vụ.
Con phố này (Hàng Chiếu), ban ngày sầm uất những hàng kinh doanh vỉa hè, đêm đến đìu hiu, vắng vẻ.
Hai khung cửa sổ bừng sáng trong đêm.
Cửa Ô Quan Chưởng, nơi mang nhiều dấu ấn lịch sử của Hà Nội.
Người bán hàng ăn thu dọn đồ đạc.
Chị công nhân quét rác cặm cụi làm việc.
Hàng bánh bao đêm.
Người nước ngoài thong dong dạo phố tận hưởng không khí đêm Hà Nội.
Hai người thợ phụ nề đến công trường làm đêm.
Cầu Chương Dương (trên) và Long Biên đèn sáng trưng.
Người nhặt rác lầm lũi kiếm sống trong đêm.
Hoàng Hà

Bình yên Quan Lạn

Bãi biển dài phẳng lặng, sóng vỗ về bờ cát bên hàng thông đón nắng. Hình ảnh đảo Quan Lạn (Quảng Ninh) do bạn Lê Thị Thanh Vân chia sẻ.



Bãi cát dài.

Vắng vẻ.

Người dân biển đi cào ngao buổi sáng.

Bãi biển Minh Châu.

Trưa nắng trên bãi biển Minh Châu.

Nắng sớm bên hàng thông.

Chiều trên bãi biển.

Bóng mây.
Lê Thị Thanh Vân

Núi non Tam Cốc

Danh thắng Tam Cốc (tỉnh Ninh Bình) với những vách đá thẳng đứng hùng vĩ, khiến con người cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa thiên nhiên bao la. Hình ảnh do bạn Pham Hoang Van chia sẻ.
 

Bắt đầu khởi hành vào Tam Cốc.



Xuyên qua các hang.

Lòng hang mấp mé nước


Núi đá hùng vĩ.

Lòng sông xanh.

Không gian vắng lặng.

Du khách dễ đụng đầu vào vách đá.

Pham Hoang Van

Sông nước Cà Mau

"Màu xanh như một thứ sắc màu đặc sản của vùng sông nước huyện Trần Văn Thời (tỉnh Cà Mau). Đó là cảm nhận của tôi khi đặt chân đến và bước chân rời khỏi đây", độc giả Mễ Thuận chia sẻ.

Dẫu cũng là cảnh đồng ruộng bạt ngàn cò bay thẳng cánh, những đìa tôm, những mái nhà tranh ngói xen lẫn phủ dưới bóng dừa, những cây cầu khỉ đã được kiên cố hóa phần lớn, dòng sông bến nước con đò… song phong cảnh huyện Trần Văn Thời (Cà Mau) vẫn hoàn toàn khác. Ở đó toát lên những nét quyến rũ khác biệt đến khó tả so với những vùng sông nước khác, ấn tượng với những du khách vốn không phải con dân vùng sông nước khi đến đây.

Một ngã ba sông tiêu biểu cho vùng quê sông nước với chằng chịt kênh rạch.



Cầu khỉ nay đã rất hiếm, nên hẳn nhiên đây là một trong số ít cây cầu còn mang dáng dấp xinh đẹp còn sót lại.

Ruộng lúa, hàng dừa xanh ngăn ngắt là một thứ sắc màu đặc sản của huyện Trần Văn Thời.


Những con kênh dường như dài bất tận song ven bờ không hề thiếu vắng sự xuất hiện của những căn nhà, dù là khá thưa thớt.


Một căn nhà tiêu biểu cho vẻ đơn sơ chân chất trong kiến trúc nhà cửa của người dân vùng sông nước.

Rau xanh và hoa mướp tô thắm thêm vẻ đẹp của những dòng kênh, bến đò.

Đường bộ cặp theo bờ kênh nhỏ, được tráng nhựa chạy tít tầm mắt dọc theo đó là những hàng chuối xanh nõn nà.


Dòng kênh không chỉ có cá tôm mà là lối mưu sinh của người dân xứ sở này.

Những đia nuôi tôm được trồng xen đủ loại cây, cỏ xanh mượt.
Mễ Thuận

Sắc màu Tây Nguyên

Những thác nước hùng vĩ, cảnh sắc thiên nhiên Tây Nguyên nguyên sơ dưới góc nhìn của độc giả Nguyễn Bảo Châu.

Thác Sraysap.



Một nhà thờ còn lưu dấu.

Hoàng hôn ở Tây nguyên.

Đầm sen.

Bản sắc Tây Nguyên.
Nguyễn Bảo Châu